Báo cáo nêu rõ, sau khi lấy ý kiến các tầng lớp nhân dân, đại diện các cơ quan, sở, ngành, các nhà khoa học, chuyên gia luật đang sinh sống, làm việc trên địa bàn thành phố, các ý kiến đều không đồng ý với quy định không thi hành án tử hình đối với người bị kết án tử hình về tội “tham ô tài sản, tội nhận hối lộ”.

Việc không đồng tình với quy định bỏ án tử hình về tội “tham ô tài sản, tội nhận hối lộ” được Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội lý giải, vì tội tham ô tài sản, tội nhận hối lộ là những tội mang tính chất kinh tế nhưng là những tội trong nhóm tội phạm về chức vụ và tham nhũng cho nên cần phải thi hành án tử hình để thể hiện tính nghiêm minh của pháp luật, đảm bảo tính răn đe riêng và phòng ngừa chung.

Cũng theo Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội, việc không bỏ án tử hình về tội “tham ô tài sản, tội nhận hối lộ” cũng đồng thời sẽ loại bỏ được cách hiểu của người dân là dùng tiền để thoát án tử hình.

Đối với quy định không áp dụng và không thi hành án tử hình đối với người bị kết án tử hình từ 75 tuổi trở lên, theo Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội, các ý kiến đồng ý vì cho rằng, đây là một hướng góp phần giảm hình phạt tử hình trên thực tế, đồng thời nó mang ý nghĩa nhân đạo sâu sắc, là một đặc ân của Nhà nước đối với đối tượng người bị kết án đã đến tuổi thượng thọ, được hướng chế độ ưu đãi của Nhà nước.

Tuy nhiên, các ý kiến đề nghị chỉ không áp dụng và không thi hành án tử hình đối với người bị kết án từ 80 tuổi trở lên, vì tuổi thọ trung bình ở nước ta đã được nâng cao hơn trước. Mặt khác, người được coi là thượng thọ, già yếu, được hưởng trợ cấp xã hội thường xuyên theo quy định của Luật Người cao tuổi là 80 tuổi.

Về quy định chuyển đổi hình phạt tiền thành hình phạt tù có thời hạn, các ý kiến góp ý tán thành với phương án không quy định khoản này, vì quy định này ảnh hưởng lớn đến quyền và lợi ích của người phạm tội khi chấp hành hình phạt tiền.

Việc quy định chuyển đổi từ hình phạt tiền sang hình phạt tù là trái với tinh thần cải cách tư pháp: giảm hình thức áp dụng hình phạt tù và mở rộng hình thức áp dụng hình phạt tiền, cải tạo không giam giữ.

Ngoài ra, theo Ủy ban MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội, quy định như vậy sẽ dẫn đến một thực tế có nhiều đối tượng không thể chấp hành nộp phạt hoặc chấp nhận ngồi tù để ”trừ nợ” vì thấy có lợi hơn cho mình điều này làm tăng việc áp dụng hình phạt tù nhưng không đảm bảo tính nghiêm minh, giáo dục của pháp luật.

Quy định chuyển phạt tiền sang hình phạt tù cũng sẽ kéo theo nhiều thủ tục pháp lý khác liên quan để thực thi, tăng ghánh nặng cho các cơ quan chuyên trách và cho nhà nước.

Tương tự, đối với quy định về việc chuyển hình phạt cải tạo không giam giữ thành hình phạt tù có thời hạn, các ý kiến cho rằng quy định chuyển đổi hình phạt cải tạo không giam giữ thành hình phạt tù có thời hạn là trái với tinh thần cải cách tư pháp và không khả thi.

Việc xác định ”trường hợp người bị kết án không thực hiện các nghĩa vụ” là một khái niệm định tính vì thế nếu có trường hợp xảy ra thì cơ quan ra quyết định chuyển đổi hình phát và mức áp dụng là không rõ ràng.

Theo MTTQ Việt Nam thành phố Hà Nội, quy định như vậy dễ dẫn đến lạm dụng đẩy người bị kết án cải tạo không giam giữ vào tù hoặc phát sinh tiêu cực, phiền toái cho người bị kết án cải tạo không giam giữ.