Đã từ bao nhiêu năm nay, trong trường học, các thầy cô giáo đã cố công dạy cho học sinh hiểu rõ chữ và nghĩa câu Tiếng Việt nhưng những sai phạm về chính tả hầu như không giảm. Bài tập làm văn của học sinh từ tiểu học đến THCS, thậm chí ngay cả ở bậc THPT, lỗi chính tả mắc rất nhiều. Một phần do thầy cô không đọc kỹ, sửa kỹ, một phần do học sinh thiếu ý thức nên lỗi mãi vẫn không sửa được.

 

Thật xót xa khi đọc lá thư của một anh bộ đội gửi về cho các thầy cô giáo, lẽ ra phải cảm động lắm, nhưng khi đập ngay vào mắt dòng chữ đậm nét ghi bên ngoài phong bì: “Kính gửi thầy cô chường THCS…”, rồi trong thư có những dòng: “em dất nhớ chường mình…” thì…

 

Chữ trong nhà trường không được uốn nắn đến nơi đến chốn thì chữ ra ngoài đường tất nhiên phải có hậu quả tất yếu. Những tấm biển ghi: Lắn càng, xườn xe máy, Bán chứng vịt nộn, Dửa xe, thay rầu, Xửa trữa đồng hồ… nhiều đến mức khó chịu.

 

Một lần, qua một xã của Vĩnh Phúc, tôi đã được đọc một dòng chữ viết khá to: Cấm nái xe công lông qua đường lày. Không biết ngoài người viết, có còn ai bận tâm với dòng chữ ấy không?

 

Rồi một là khác, tôi có hỏi môt anh thanh niên rửa xe máy có dòng chữ viết sai như trên thì anh ta trả lời: “Viết thế nào mà chẳng được hả cô, miễn là người đọc hiểu mục đích của mình như cô mang xe vào chỗ cháu để rửa là được!” Thế còn biết nói làm sao?

Ở bến xe khách huyện Thanh Sơn cũng đầy những dòng chữ như: Cấm người xay rượu lên xe, Hỏi người có chách nhiệm…

 

Và hơn nữa, ngay trên một tờ báo tỉnh cuối tuần còn thấy có dòng chữ: Muối chộn chanh sẽ giảm độ trua; Các đồ vật bằng cao xu không nên dùng khi đã cũ…!

 

Đã bao đời nay ta dùng chữ ta bởi ta được học chữ. Học chữ đúng thì dùng chữ đúng. Chữ trong nhà trường là gốc để có chữ đúng ở ngoài đường. Nhưng có lẽ, để không còn tồn tại sự biến dạng này thì không chỉ thầy cô giáo mà mỗi người đều phải có ý thức gìn giữ sự trong sáng của Tiếng việt bằng cách có trách nhiệm viết đúng mỗi con chữ của mình.

 

 

Uyển Châu

Tag :